KHI TÊN MÌNH HÓA THÀNH MỘT BÀI THƠ
Tour du xuân miền Bắc năm ấy – Hà Nội, Hạ Long, Sapa, Ninh Bình – với tôi không chỉ là một chương trình công việc. Đó là một hành trình đầy kỷ niệm, nơi từng cung đường, từng câu chuyện trên xe, từng buổi sáng sương lạnh vùng cao hay hoàng hôn trên vịnh… đều mang theo sự kết nối rất thật giữa người dẫn đoàn và du khách.
Và rồi, vào một buổi tối tưởng chừng rất bình thường… tôi nhận được một món quà không nằm trong bất kỳ checklist nào của nghề hướng dẫn.
Một bài thơ… có tên tôi.
Từng câu chữ giản dị, mộc mạc nhưng lại khiến tôi lặng đi. Không phải vì vần điệu quá xuất sắc, mà vì trong đó có hình ảnh của mình – được nhìn qua góc nhìn của người khách. Một người dẫn đường, một người đồng hành, một người “mang mùa xuân đi khắp hành trình”.
Cảm giác lúc đó rất khó diễn tả. Không phải tự hào. Cũng không phải xúc động đơn thuần. Mà là một sự “được ghi nhận” rất đời, rất thật.
Nghề hướng dẫn viên, đôi khi chỉ cần một câu “cảm ơn”, một ánh mắt hài lòng… là đã đủ ấm lòng. Nhưng khi những cảm xúc ấy được gói lại thành thơ, thành kỷ niệm có thể giữ mãi – thì đó là một món quà vượt xa mong đợi.
Mà đang góp mặt trong ký ức của ai đó.”
Hành trình Hà Nội – Hạ Long – Sapa – Ninh Bình năm 2020 rồi cũng kết thúc. Đoàn chia tay, mỗi người một hướng. Nhưng bài thơ ấy, tôi vẫn giữ. Như giữ lại một minh chứng rằng: mình đã làm nghề bằng trái tim, và trái tim đó… đã chạm được đến người khác.
Cảm ơn anh – người khách đã dành tặng tôi những vần thơ. Cảm ơn hành trình đã cho tôi cơ hội được “hiện diện” theo một cách đẹp như vậy.
Và cảm ơn nghề… vì đôi khi, phần thưởng không phải là điều mình tìm kiếm, mà là điều bất ngờ tìm đến.
Thuyết minh bằng cảm xúc thật từ trái tim người hướng dẫn
#nguoitruyencamxuc #chiasedulich
Truy cập ngay: chiasedulich.com





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét